Có một câu tôi nói đi nói lại với học viên của mình suốt gần hai mươi năm làm kinh doanh: “Bạn không thiếu nỗ lực. Thứ bạn thiếu là một điểm bứt phá.”
Nghe qua thì tưởng nghịch lý. Bởi phần lớn chúng ta lớn lên với một niềm tin đơn giản: cứ cố gắng nhiều hơn, dậy sớm hơn, làm nhiều hơn, rồi mọi thứ sẽ khá lên. Nhưng nếu bạn đã từng có những năm tháng làm quần quật từ sáng tới khuya mà vẫn thấy mình giậm chân tại chỗ — doanh thu không nhích, người thì kiệt sức — thì bạn sẽ hiểu điều tôi muốn nói: nỗ lực, tự nó, không phải lúc nào cũng là câu trả lời.
Tôi lớn lên ở một vùng quê nghèo tại Quảng Ngãi. Tôi biết rõ cảm giác cắm đầu làm mà không thấy đường ra là như thế nào. Và tôi cũng biết cái khoảnh khắc mọi thứ đổi khác — không phải vì tôi đột nhiên chăm hơn, mà vì tôi bắt đầu làm đúng chỗ.
Nỗ lực sai chỗ giống như chèo thuyền mà quên nhổ neo
Hãy hình dung một người ngồi trên thuyền, ra sức chèo. Mồ hôi đổ, tay rã rời, nhìn rất đáng nể. Nhưng con thuyền chỉ xoay tại chỗ, vì sợi dây neo vẫn còn cắm dưới đáy sông.
Rất nhiều người trong chúng ta đang chèo như thế. Không phải chúng ta lười — ngược lại, chúng ta cố gắng đến mức tự vắt kiệt mình. Vấn đề là chúng ta đổ toàn bộ sức lực vào việc chèo, mà không ai dừng lại hỏi: “Có phải mình đang quên nhổ neo không?”
Sợi neo đó, với mỗi người mỗi khác. Có khi là một cách bán hàng đã cũ mà ta không chịu bỏ. Có khi là một sản phẩm không còn hợp thời. Có khi là nỗi sợ bị chê, khiến ta không dám thử cái mới. Chừng nào sợi neo còn đó, bạn có chèo mạnh gấp mười cũng chỉ mệt hơn chứ không đi xa hơn.
Điểm bứt phá thường nằm ở tư duy, không nằm ở tay chân
Điều tôi học được sau gần hai mươi năm là: những bước nhảy lớn trong công việc của một người hiếm khi đến từ việc họ làm nhiều hơn. Chúng đến từ việc họ nhìn khác đi — rồi từ cái nhìn mới đó, họ ra một quyết định mà trước kia không dám.
Một người bán hàng loay hoay mãi ở mức đủ ăn, cho đến ngày chị ấy thôi nghĩ “mình đang bán một món hàng” và bắt đầu nghĩ “mình đang giúp giải một nỗi lo cho khách”. Vẫn con người đó, vẫn sản phẩm đó, nhưng cách chị ấy nói chuyện, ra giá, chăm khách thay đổi hoàn toàn. Đó là một điểm bứt phá. Nó không nằm ở đôi tay làm nhiều hơn, mà ở cái đầu nghĩ khác đi.
Cho nên khi thấy mình bế tắc, câu hỏi hữu ích nhất thường không phải “Mình phải làm nhiều hơn bao nhiêu nữa?”, mà là: “Có phải mình đang nhìn sai vấn đề không?”
Không có phép màu — chỉ có đòn bẩy đặt đúng chỗ
Tôi muốn nói thẳng để bạn không kỳ vọng sai: điểm bứt phá không phải là một câu thần chú, một khóa học thần kỳ hay một bí kíp “đổi đời sau một đêm”. Ai hứa với bạn giàu nhanh mà không cần bạn thay đổi gì bên trong, bạn nên dè chừng.
Điểm bứt phá thật ra khiêm tốn hơn nhiều. Nó là khoảnh khắc bạn tìm đúng cái đòn bẩy — một tư duy đúng, một thói quen đúng, một quyết định đúng — rồi đặt sức mình vào đó thay vì dàn trải khắp nơi. Cùng một lượng sức lực, đặt sai chỗ thì mòn mỏi, đặt đúng chỗ thì bật lên. Nhà vật lý Archimedes từng nói: cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng cả trái đất. Với mỗi người, hành trình không phải là gồng thêm sức, mà là đi tìm cho ra điểm tựa của riêng mình.
Và tin tốt là: điểm tựa đó gần như luôn có. Nó thường không ở đâu xa, mà nằm ngay trong cách bạn đang nhìn công việc, nhìn khách hàng, và nhìn chính mình.
Vậy nên, nếu hôm nay bạn đang thấy mệt vì cố mãi mà chưa tới, tôi mong bạn đừng vội trách mình lười hay kém. Rất có thể bạn không thiếu nỗ lực chút nào. Rất có thể thứ bạn đang thiếu, chỉ là một điểm bứt phá — và nó đang chờ bạn dừng lại đủ lâu để nhìn ra.
Bạn không cần cố gắng gấp đôi. Bạn chỉ cần tìm đúng chỗ để đặt sức mình.
📌 Bài viết khách mời của tác giả Nguyễn Trường Tuyên. Tìm hiểu thêm về anh và những chia sẻ về điểm bứt phá trong kinh doanh: nguyentruongtuyen.com/ve-tuyen

